Vội
Em bước ra phố trong một chiều rất vội
Vội cơn mưa, vội cả những nụ cười
Vội lời nói, vội bước chân người
Trở về nhà để đón những yêu thương Thế mà em vẫn bước thật bình thường
Chẳng thể nhanh hơn khi tình yêu giờ thành hai nửa
Chẳng thể nhanh hơn khi không còn anh nữa
Nửa em bơ vơ anh bình thản chốn nào?
Nhìn đường phố ồn ào hay bởi cơn mưa lao xao
Em không muốn khóc mà đôi mi vẫn ướt
Người ta đón nhau, nhẳng ai thừa thời gian để biết
Một bước chân cô đơn, một trái tim nương tựa chính mình
Rồi ngày mai trời sẽ vẫn bình minh
Đường phố lại tấp nập những vội vàng hối hả
Chỉ bước chân em là dường như thật lạ
Lạ giữa đông người, lạ bởi không anh
Vì thế nên chẳng thể bước nhanh
Và chẳng thể vội giữa cuộc đời rất vội
Hai người chung đôi giờ đi về hai lối
Lối anh ồn ào, em bình thản riêng em. ...
Chi tiết