“Săn đầu người” thời khủng hoảng
Một chuyên gia “săn đầu người” cho biết: “Gần hai tuần, “bộ máy săn đầu người” của Cty hoạt động không ngừng nghỉ, có ngày phỏng vấn tới 20 ứng viên nhưng chưa tìm được người đủ tiêu chuẩn.
Người giỏi tiếng Anh lại không biết tiếng Nhật, người biết cả tiếng Anh tiếng Nhật lại chưa có kinh nghiệm. Có ứng viên đủ các tiêu chuẩn lại đang mang bầu.
Nhiệm vụ bất khả thi
Quỳnh Mai, chuyên gia “săn đầu người” của công ty tuyển dụng hàng đầu, đang phải thực hiện đơn đặt hàng của một tập đoàn phân phối lớn của Mỹ xem ra rất “ngon ăn”: “Giám đốc điều hành người Việt Nam, thành thạo tiếng Anh, tiếng Nhật, độ tuổi dưới 35, có kinh nghiệm về marketing và quản trị nhân sự… Mức lương 1.500 USD, xe hơi và tài xế riêng. Sẽ được thưởng lớn nếu hoàn thành tốt nhiệm vụ”.
Mai - với biệt danh “nữ thợ săn”, bắt đầu cảm thấy nhiệm vụ có vẻ bất khả thi. Tích lũy được kinh nghiệm săn đầu người với rất nhiều “chiêu thức” chẳng giống ai, Mai hình thành được khả năng đánh hơi rất thính nhưng lần này, “nữ thợ săn” lại gặp khó.
Mai bảo: “Trăm quân dễ kiếm, một tướng khó tìm, đừng tưởng tỷ lệ thất nghiệp đang tăng nhanh mà nghĩ rằng tuyển dụng một CEO dễ dàng. Chiều nay, em có hẹn với ba ứng viên ở quán café, mời nhà báo đến quan sát sẽ hiểu hơn lời em nói”.
Chiều hôm ấy, tôi theo Mai đến một quán café sang trọng, yên tĩnh. Đúng hai giờ, một chàng trai ăn vận lịch sự xách cặp da đến như đã hẹn.
Chàng trai tự giới thiệu: “Tôi là Lương Hùng Long, Thạc sỹ Quản trị kinh doanh tốt nghiệp ở Anh quốc, từng làm hai năm cho một tập đoàn của Nhật ở Tokyo, dĩ nhiên là thông thạo tiếng Nhật và tiếng Anh, hiểu rõ mọi ngóc ngách của Marketing, không lạ gì “khẩu vị” dùng người của mấy ông chủ người Nhật. Tôi thấy công ty đăng thông báo tuyển dụng vị trí CEO, tôi muốn gặp chị để tìm hiểu xem mình có phù hợp không”.
Sau khi nghe Mai nói về những yêu cầu đối với vị trí CEO, mức lương cũng như các điều kiện làm việc, Long cười bảo: “Mức lương 1.500 USD cũng tạm chấp nhận được, nhưng giá của tôi là 4.000 USD.
Hôm trước, một tập đoàn phân phối của Đức mời tôi với mức lương 4.500 USD nhưng tôi từ chối vì vị trí này phải liên tục đi công tác dài ngày, mà hoàn cảnh của tôi hiện tại không cho phép vì vợ sắp sinh, mẹ lại mắc bệnh ung thư đang phải xạ trị.
Mấy ông chủ người Đức thì không thể nào viện cái lý do riêng tư ấy để xin không đi công tác được. Nói thật là tôi đang xúc tiến lập công ty riêng, làm cho nước ngoài, lương cao nhưng làm thuê như thế đủ rồi”.
Khi Long ra về, Mai chép miệng bảo tôi: “Đáng tiếc, người này rất ok, nhưng lại khó “săn” vì anh ta nếm đủ mùi làm thuê cho Tây rồi”.
Sau đó, Mai tiếp thêm hai ứng viên nữa. Một người bị loại từ “vòng gửi xe” vì vừa nói chuyện với ...
Chi tiết