Tìm kiếm nhiều nhất:

, , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,
Đang tải...

6 năm chơi game online, không ra khỏi nhà

Dưới đây là hồi ức của một game thủ người Trung Quốc thu mình trong “ốc đảo” game online và hành trình tìm lại chính mình“Tôi cũng không biết bắt đầu viết từ đâu nữa!Hôm nay tôi quyết định ra ngoài tìm việc làm! Hôm nay là lần đầu tiên tôi bước chân ra khỏi nhà sau 6 năm chìm ngập trong thế giới ảo game online, tự nhiên nhận thấy mình còn không quen đường nữa, tất cả đều khác trước rất nhiều. Đường xá đã thay đổi, tuyến xe bus trước đây cũng đã thay... Tôi cảm thấy rất lạc lõng, nhưng không phải vì hôm nay có sự thay đổi lớn trong tôi, mà là khi tôi nhìn thấy hình ảnh bé nhỏ mà cũng rất vĩ đại của mẹ.Sáng nay khi mẹ ra khỏi nhà, lúc đóng cửa đã vô tình làm tôi thức giấc. Tôi nhận thấy ngoài trời đang có mưa, liền trở dậy để đóng cửa sổ. Vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ và bắt gặp hình ảnh của mẹ. Hình bóng của người mẹ cầm ô gồng người đội mưa đội gió bước đi xa dần cứ hiện ra trước mắt. Tự nhiên khóe mắt cay cay, những hồi ức trong 6 năm cứ hiện ra từng đợt. Và tôi chợt nhận ra, mình thực sự không phải là người.Tôi đã ở trong nhà suốt 6 năm liền, từ năm 18 tuổi đến 24 tuổi chỉ mỗi việc cày game. Ngày ngày, tôi cứ điên cuồng lao vào chơi game, nên hầu như chẳng để ý đến mọi chuyện diễn ra xung quanh. Tôi là người con trai nối dõi duy nhất qua 9 đời nên cả nhà đều rất mực nuông chiều. Ông bà tôi sinh được 5 người con gái và 1 người con trai, người con trai đó chính là bố tôi. Với lại 5 cô tôi đều chỉ sinh toàn con gái, nên từ nhỏ tôi đã coi trời bằng vung. Tôi thích gì được chiều nấy, làm gì sai đều không bao giờ bị mắng.Mẹ cũng có lúc bảo tôi nhanh nhanh đi kiếm việc làm. Tôi cứ hứa hẹn ngày mai, nhưng cái ngày mai đó đã trôi qua mấy năm rồi mà tôi vẫn còn chưa bước chân ra khỏi nhà. Có lúc cũng tự động viên mình hãy dũng cảm bước ra ngoài, nhưng lần lượt tôi đều thất bại. Việc làm bố mẹ kiếm hộ thì tôi đều cho rằng hơi ít tiền, mà lại nặng nhọc. Thực ra là do bản thân tôi lười nhác, mơ mộng hão huyền, muốn ngồi mát ăn bát vàng. Cứ cho là có việc lương khá thì tôi còn phải xem xét nơi làm việc có xa nhà hay không, vì tôi chẳng có đủ dũng khí để sống một mình. Trong 6 năm liền tôi đắm chìm trong thế giới ảo của game online. Trong 6 năm đó, tôi chơi hết tất cả những game online ở Trung Quốc. Tôi đã chơi đến mức chẳng có cảm giác với bất kỳ trò chơi nào nữa ngoại trừ World of Warcraft là game còn có bạn bè ngoài đời thực cùng chơi. Trong game, tôi cũng chỉ nói chuyện qua những dòng chữ, nên chẳng biết bạn bè giờ đây thế nào. Vốn dĩ tôi không thích ra ngoài, thậm chí cũng chẳng có bộ đồ nào gọi là tươm tất. Vì không ra khỏi nhà nên quần áo cũng là của 6 năm trước. Bây giờ nếu có mặc vào thì ...